Vườn Thơ NQ: Tuần lễ 17/09/2022

NGUYÊN KHANG PHỤ TRÁCH

“Vườn Thơ Nhân Quyền là nơi gặp gỡ những rung cảm chân tình của Thơ, là nơi ghi lại những nét đẹp của những Tâm Hồn biết yêu thương tha nhân, cuộc đời và quê hương Việt Nam, là mảnh vườn thơ để các thi nhân gieo trồng, gửi gắm tâm tình của mình qua ý thơ với những áng thơ tuyệt mỹ tới Độc giả bốn phương. Vườn Thơ Nhân Quyền mong được đón nhận những bông hoa hiếm qúy của các thi sĩ khắp nơi…”.
Thơ xin gửi về địa chỉ Email: tkvu42@yahoo.com.au
Mob: 0468 567 836

************************

Cuội Mơ

Rằm tháng tám Trung Thu trăng sáng

Thế gian mừng bày tiệc ngắm trăng

Trời cao soi bóng cung Hằng

Nguyệt Nga trang điểm người trông người chờ

*

Cây đa với ánh trăng mơ mộng

Chú Cuội ngồi thờ thẫn buồn đau

Đếm sao nhớ cuộc bể dâu

Nhớ người dưới thế, nhớ trâu dưới trần

*

Nhìn đám trẻ rước đèn con thỏ

Đèn Khổng Minh bay lượn không gian

Ngàn năm thương nhớ vô vàn

Thế gian thế sự vẹn toàn niềm vui

*

Trên Thiên giới Cuội ngồi cô độc

Cây Đa già cũng độc một cây

Cung Hằng cô quạnh đêm ngày

Nguyệt Nga đồng cảnh chuỗi dài cô đơn

*

Nhìn nhân giới vui chơi thỏa thích

Thấy mà mơ màn kịch thế gian

Ca vui sóng nhạc cỗ bàn

Người người tấp nập ngập tràn niềm vui

*

Cuội mơ ước xuống trần vui thú

Được cưỡi trâu thổi sáo bờ đê

Trăng rằm được ngắm thoả thuê

Được nhìn nhan sắc Nguyệt Nga dưới trần.

Nguyên Khang

************************

Mong Đợi

Trăng lên chiếu sáng khắp nơi

Lòng tôi mong đợi mẹ con một nhà…

Đêm rằm tháng tám Trung Thu

Mà sao cảm thấy nhớ nhung con hoài..!!

Trịnh Ngọc Thu

13/09/22

************************

Chim Rời Tổ

Chim rời tổ đủ lông vững cánh

Bầu trời cao xanh thẳm chúng bay

Vững vàng bươn trải đường dài

Báo đền công đức mẹ cha nên người.

Vut Tan

************************

Em Là Nông Dân

Yêu mãi một miền quê

Yêu cánh đồng lúa chín

Yêu dòng sông ngũ huyện

Yêu tha thiết chân tình

*

Em phải thật là xinh

Dù giàu mưa dãi nắng

Giọt mồ hôi mặn mặn

Lăn trên má bao năm

*

Bao vất vả gian truân

Nhưng em không ngần ngại

Thương em người con gái

Của quan họ Bắc Ninh

*

Bao nhiêu việc nhàn thân

Mà sao em không chọn

Nói một câu ngắn gọn

Sao mãi là nông dân!…

Gái Bắc Ninh

************************

BUỒN CHI?

Thấy bài “CHẾT QUÁCH” của Đời Đá Vàn

vui vui nên họa theo cho khí thế…

mời mọi người ghé thămhihihi

*

Sướng nhé!

“Đi đoong” đặng khỏi BUỒN

Sao đời

Hẳn có chuyện tròn vuông

Thầm than

Ngỡ mệt về bên cửa

Rõ trách

Ngờ đau đến tận nguồn

*

Biết lẽ

Sanh già nghiêng tuổi lụy

Nghe rằng

Bệnh tử vướng đời tuôn

Giành mang

Kiếp nghiệp quàng nơi cổ

Ngẫm lại

Người ơi… chút tỏ tường…

Supa Long

15/09/16

************************

Giông Tố Đương Đại

Truyện xưa “Giông Tố” còn lưu

Một thời nô lệ tủi hờn dân quê

Dân oan “Giông Tố” tứ bề

Đám quan tham đó hiện về hại dân

*

Chuyện xưa những tưởng qua lần

Đi vào cổ tích chung phần mồ chôn

Đâu ngờ “Giông Tố” bên cồn

Đội mồ sống lại lưu tồn quan tham

*

Số quan tham nhũng vô vàn

Dân oan phát triển trên ngàn đồng sâu

Cái thời phong kiến qua lâu

Đâu ngờ cộng sản lại chầu kiến phong

*

Quan tham nhũng nhúc tây đông

Dân tình khốn khổ từ trong ra ngoài

Cái lò “tham nhũng” cháy hoài

Vẫn còn thiếu “củi” nuôi đài lửa thiêu

*

Truyện “Giông Tố” tái bản nhiều

Đảng Triều cộng sản đem thiêu cho rồi.

Lão Nông

************************

TRÁI CẤM

Ơn trời gởi tặng món quà yêu

Quả cấm vừa thơm lại mỹ miều

Thử nghịch bông đùa chưa mấy hiểu

Đòi xơi trải nghiệm biết bao điều

*

Nồng hương ẩn chứa men huyền diệu

Đậm sắc khơi nguồn chất ảo phiêu

Tạo hóa bày chi tình yểu điệu

Dù cho tận thế cũng xin liều

Trần Mạnh Đan

************************

TRỌ TRẦN GIAN…

Thu đi đông lại biết bao lần

Cuộc đời cũng tựa áng phù vân

Sớm chớp mắt thôi, chiều đã cạn

Thử hỏi hợp -tan được mấy lần?

*

Vẫn biết trần gian là quán trọ

Ta dừng chân lại một lần thôi

Trăm năm rồi sẽ về cát bụi

Còn chút gì không gửi lại đời?

*

Thì thôi còn trọ nơi trần thế

Thong dong tự tại ngắm mây trôi

Hư vinh -tham vọng ta xem nhẹ

Nguyện chữ bình an đến muôn người!

Đồng Ánh Liễu

************************

XỨ NGƯỜI

Ở xứ người buồn lắm chị Hai ơi!

Cuộc sống xoay quanh chồng con và công việc

Cạnh người Việt Nam nhưng không hề thân thiết

Cái ngữ “biết bố mày…” biệt lập sẽ…an yên.

*

Ở cạnh nhà em có hàng cây Đỗ Quyên

Mùa hoa nở chim chuyền cành đua hót

Mới thoạt nghe em hát theo thật ngọt

Rồi…rưng rức lệ lòng em nhớ mẹ nhớ quê.

*

Cánh đồng xa mây giăng nước tứ bề

Bé Trúc với em ven đê chân in cỏ

Bỗng thoáng chốc những rì rào trong gió

Tiếng chí chóe xao lòng của bọn trẻ chiều xưa.

*

Không biết lúc này… chị bán hết bánh mì chưa

Nắng mưa Việt Nam hứa gì đâu mà nhớ

Vậy mà lòng em vẫn mãi hoài trăn trở

Dáng mẹ tảo tần chuyên chở cả thời gian.

*

Mai em về chân sáo bước rộn vang

Mẹ ra đón gạt đôi dòng lệ nhớ

Mái tóc phai sương sà vào lòng mẹ nói

Canh chua mẹ nấu xong rồi kìa… còn nóng hổi đó… đợi con.

Mộc Lan

************************