Vườn Thơ NQ: Tuần lễ 30/04/2022

NGUYÊN KHANG PHỤ TRÁCH

“Vườn Thơ Nhân Quyền là nơi gặp gỡ những rung cảm chân tình của Thơ, là nơi ghi lại những nét đẹp của những Tâm Hồn biết yêu thương tha nhân, cuộc đời và quê hương Việt Nam, là mảnh vườn thơ để các thi nhân gieo trồng, gửi gắm tâm tình của mình qua ý thơ với những áng thơ tuyệt mỹ tới Độc giả bốn phương. Vườn Thơ Nhân Quyền mong được đón nhận những bông hoa hiếm qúy của các thi sĩ khắp nơi…”.
Thơ xin gửi về địa chỉ Email: tkvu42@yahoo.com.au
Mob: 0468 567 836

************************

Chút Tình!

Anh chan cho em một chút tình
Bốn mùa hiu quạnh cõi tâm linh
Trời cao phiêu lãng mây theo gió
Lạc giữa không gian chỉ có mình

*

Đêm ngày chìm đắm chốn u linh
Mộng ảo còn mơ cảnh vướng tình
Có phải tâm hồn không bến đậu?
Lang thang vô định với bóng hình

*

Nhìn hoa ong bướm cánh lunh linh
Gió thoảng thơm hương uống say tình
Nhớ bóng hình ai đi trước ngõ
Để hồn theo bước nhịp thiên trinh

*

Mây có ngừng chân giữa hành tinh
Gửi cơn gió thoảng chuyển ý tình
Mang nỗi niềm ta bên bến vắng
Trao người, người hỡi chớ lặng thinh!..

Nguyên Khang

************************

Chỉ Còn Lại

Cuối trời mây trắng bay

Lá vàng thưa thớt quá

Mùa thu đi cùng lá

Thời gian đi cùng gió

Tuổi theo mùa đi mãi

Chỉ còn lại mình Thu…!

Trịnh Ngọc Thu

22/04/22.

************************

Dáng anh ngồi mãi ngàn năm

(Viết về pho tượng lính xa lộ Biên Hoà) 

Anh ngồi đây lặng im từ thuở nào

Nỗi buồn thương vô biên không hư hao

Anh gục đầu lên khẩu M mười sáu

Tâm hồn tôi tan hoang buồn biết bao

*

Anh trẻ như đang ở tuổi học trò

Dáng mảnh mai tâm hồn anh ngây thơ

Xa cha mẹ nhớ người yêu tha thiết

Đời chiến binh không dừng bước sông hồ

*

Trên khắp cả mọi khu, vùng chiến thuật

Anh còn ghi bao kỷ niệm thương yêu

Những ngày vui những ngày buồn tê tái

Những chia ly những hội ngộ rất nhiều.

*

Có biết chăng lính cũng buồn muôn thuở

Lính cũng trái tim rung cảm như ai

Cũng có phút giây bùi ngùi nhỏ lệ

Khi chia tay người phải tiễn đưa người

*

Anh khóc bạn anh vừa ngã xuống

Trên chiến trường còn như nắm tay anh

Anh cố giấu giọt lệ buồn tê tái

Là chiến binh không đươc phút yếu lòng

*

Anh ngồi đây nhớ bạn nằm trong đất

Gần nhau đây mà nghìn trùng xa nhau

Vì mặt đất chia đời thành hai cõi

Chẳng là mưa sao biết đất không sầu.

*

Có khi nào người đã nằm dưới mộ

Lặng lẽ trở về ngồi bên cạnh anh

Cửa hư ảo ngày qua ngày khép mở

Người và ma ngồi nói chuyện tâm tình.

*

Anh ngồi đây im lặng đến bao giờ

Khi giang sơn chuyển đổi như trong mơ

Nghĩa trang giờ là điêu tàn đổ nát

Anh vẫn ngồi rời rã nắng và mưa

*

Trên những chuyến xe đò đi Vũng Tầu

Nhớ dáng anh ngồi se bụi dài lâu

Xe đi xa ngoảnh lại nhìn vẫn thấy

Dáng anh ngồi nhỏ lệ cho ngàn sau.

*

Dáng xa vời nỗi nhớ nhung tan tác

Chim lìa trời và rơi xuống nhân gian

Khi ánh mắt còn nỗi buồn man mác

Nhìn đường xa vĩnh viễn khóc ly tan.

Đinh Quốc An

************************

Con Đò Em vương

Em đưa anh qua sông

Hay anh tiễn em đi lấy chồng?

Qua đò hình bóng anh trông

Ôi! Thương, Ôi! Nhớ mênh mông là tình

Nụ cười dáng ngọc em xinh

Đôi môi còn thắm duyên Mình với Ta

Đẹp sao ánh mắt mượt mà

Thuyền quyên em có ai là bến mong?

Mượn đò em chở qua sông

Đôi chân nấn ná, hồn trồng cây si

Lòng sông hình bóng còn ghi

Lòng anh lưu luyến Tình chi hỡi Tình!

Vut Tan

************************

Biểu Tình Chống Tàu Xâm Lược.

Một Lòng Vùng Dậy

Hỡi Chú, hỡi Bác, hỡi Cô Dì, Anh Chị!

Hỡi Cha, hỡi Mẹ, hỡi Cháu, hỡi Em…!

Hỡi người Dân Việt Nam! Chúng tôi van xin:

Hải Ngoại, Trong Nước cùng MỘT LÒNG:

Liên Kết, Hợp Một, Đứng Lên, Vùng Dậy!

Đồng loạt xuống đường -Chúng ta nhắm tấn công:

Vào Đảng, vào Bộ Chính Trị, vào Quốc Hội của chúng,

Không bỏ sót một tên nào, chúng ta đánh cho chúng gục ngã!

Chúng sẽ CÁO CHUNG!

Ngày Mai Tươi Sáng

Khung Trời Mở Rộng

Muôn Năm, Muôn Năm!

Hòa Bình Độc Lập

Nở Rộ Trong Tim.

Nở Trên Núi Rừng

Nở Ngoài Đồng Ruộng

Nở Trên Đường Phố.

VIỆT NAM! VIỆT NAM

Lê Nguyễn Quang Dũng (Việt Nam)

Ngày Quốc Nạn 30/04/1975-2022

************************

HỜN TRĂNG

Đêm buồn nức nở ngước hờn trăng

Vẳng vọng bên tai bậu nói rằng

Khoảng cách nào phai tình mãi đặng

Thời gian vẫn đậm nghĩa càng tăng

Nay gần nhạt nhẽo lòng không thẳng

Lúc cạnh thờ ơ dạ nhập nhằng

Thổn thức canh khuya hồn tủi lặng

Đêm buồn nức nở ngước hờn trăng.

Tran Nguyen Tran

29/08/2018

************************

Khoảnh Vắng…

Trăng mơ

Toả nụ ánh hồng

Nương ngàn sao lạc

Bềnh bồng miên man

Gió ngơ ngẩn

Quá ngỡ ngàng

Mộng đành vương vấn

Thênh thang lối về

Cho dù

Dạ có đam mê

Vẫn còn nấc nghẹn

Tràn trề lệ tuôn

Lòng buồn …

Miệng cố cười suông

Cho đời hiu hẩm

Mãi luôn tươi màu

Lời yêu

Quyến rủ ngọt ngào

Nghe như trái mật

Trải vào tim ta

Từ em

Cất tiếng ngân nga

Là ta đã biết

Rằng sa lưới tình

Mong chờ

Nơi chốn lặng thinh

Mà mơ khoảnh vắng

Riêng mình suy tư…

Supa Long

04/04/15

************************

KIẾP NGƯỜI

Sang với hèn một đời cũng thế

Lợi danh cao cũng một chốn về

Dọc ngang khắp nẻo sơn khê

Trắng – đen, sấp – ngửa, tứ bề tôi -ai?!

Giàu hay nghèo đều mong yên ấm

Đón bình minh… lặng ngắm chiều tà

Thăng trầm dâu bể đi qua

Nhục – vinh ngoảnh lại tóc đà pha sương

Đúng với sai lòng ai cũng vậy

Vui phút giây rồi lại ưu phiền

Ngắn dài một khúc du miên

Trăm năm bỏ ngỏ… về miền phù vân

Chẳng hơn – thua cõi trần trong đục

Bởi sau cùng được – mất bằng không

Chi bằng tự tại thong dong

Ung dung bình thản mà đong kiếp người!

Đồng Ánh Liễu

************************

“LẠC QUAN!”

Anh nông dân mất ngựa

Đã tìm cả ngày trời

Ngựa đi đâu chẳng biết

Chỉ thấy anh đứng cười!

Nhiều người ngạc nhiên hỏi

Lý do sao lại cười?

“Nếu mà tôi cưỡi ngựa

Sẽ lạc theo nó rồi!”

Nguyễn Hồng

************************

NGƯỜI LẠ TỪNG QUEN

Vẫn biết rằng mình ngược lối đời nhau

Nhưng han hỏi vài câu đâu có lỗi?

Phải chăng ta nhớ nhau là có tội

Nên dặn lòng hờ hững… bởi chia xa…

*

Có gọi ư… đôi ba phút thôi mà

Dăm câu nhắn có chi mà không được

Đâu nhắc câu xưa thề nguyền hẹn ước

Mà lo xa… hay đỏ mặt ngượng ngùng…

*

Biết rằng mình sẽ chẳng bước đi chung

Nên em đặt “người dưng” trong danh bạ

Để khắc ghi thật sâu vào tấc dạ

Chúng mình giờ chỉ “người lạ từng quen”…

*

Những canh thâu nhìn bên ấy sáng đèn

Tay định nhắn nhưng chợt tim ngần ngại

Lỡ người ta hiểu lầm… thêm phiền toái

Nên đành buông… rồi nén tiếng thở dài…

*

Chẳng còn là thân thiết nữa với ai

Thì câu nhớ cũng nhạt phai tàn úa

Thôi đành chôn kỷ niệm vào quá khứ

Để từ nay… ta chẳng nhớ nhau nhiều…

Hoáng Khánh Linh

************************

Quá chuẩn

Hai mươi năm cạnh mẹ cha

Bốn ba năm chẳng vậy là đã đi

Con đường từ tuổi xuân thì

Đến nay tóc bạc cái gì cũng qua

Cực, vui, …trong cõi người ta

Nghiệm qua câu nói… thế mà quá hay

Hôm nay biết được điều này

Chẳng sai quá chuẩn, để đây cho đời.

Thoa Trần

************************