Nữ lao động Việt mất tích hơn 2 năm vừa được giải cứu ở Ả Rập Xê Út


Tin mừng cho chồng và 2 con nhỏ mòn mỏi chờ ở Việt Nam

Hôm 9/3, cảnh sát Ả Rập thực hiện cuộc giải cứu chị Cao Thị Huyền, quê ở Thanh Hoá, tại nơi chị bị giam giữ hơn 4 năm rưỡi. Cảnh sát đã đưa chị từ thành phố Damman đến trung tâm bảo trợ xã hội Sakan ở thủ đô Riyadh. Thành phố Damman cách Riyadh hơn 300 km về hướng Đông Bắc.

Cao Thi Huyen cropped
Hình 1 – Hình chụp qua điện thoại lần sau cùng khi chị Huyền gọi về cho chồng, ngày 2 tháng 2, 2020

“Đây là tin mừng cho chồng và 2 người con nhỏ của chị Huyền ở Việt Nam,” Ts. Nguyễn Đình Thắng, Tổng Giám Đốc kiêm Chủ Tịch BPSOS. “Họ đã mòn mỏi mong tin của vợ và mẹ đã biệt tích hơn 2 năm qua.”

Lần chót chị Huyền gọi về cho chồng con là ngày 20 tháng 2 năm 2020, từ một đồn cảnh sát.

Chị Huyền được công ty Vĩnh Cát, sau đổi tên thành Thuận An DMC, đưa từ Thanh Hoá sang lao động ở Ả Rập Xê Út vào tháng 6 năm 2017.

“Trong thời gian làm tại nhà chủ sử dụng lao động, vợ tôi phải làm việc 17 giờ mỗi ngày, chỉ được ăn thức ăn thừa, không được nghỉ ngơi, thường xuyên bị gia đình người chủ đánh đập và bị trả lương trễ. Ngoài ra, người chủ còn thu giữ điện thoại của vợ tôi, họ chỉ cho phép vợ tôi liên lạc với gia đình trong vài phút mỗi khi gửi tiền về,” anh Điệp cho BPSOS biết.

Khi hợp đồng hết hạn vào ngày 1 tháng 6 năm 2019, chị Huyền đã kiệt sức. Anh Điệp yêu cầu công ty Thuận An sắp xếp cho vợ về nước. Nhưng vô ích, chủ sử dụng lao động không cho chị Huyền về nước. Công ty Thuận An cũng lờ đi. Chị Huyền bị cắt luôn điện thoại và không còn liên lạc được với gia đình ở Việt Nam.

Message to Diep
Hình 2 – Tin nhắn của chị Huyền gửi cho chồng để cầu cứu

Không còn cách nào khác, anh Điệp gửi thư đến Cục Quản Lý Lao Động Ngoài Nước nhờ can thiệp. Cục này yêu cầu công ty Thuận An báo cáo kết quả trước ngày 25 tháng 11 năm 2019. Công ty này báo cáo là đã liên lạc với chủ sử dụng lao động để can thiệp trả 8 tháng lương bị thiếu và hứa sẽ đưa chi Huyền về nước trong tháng 1, 2020.

Nhưng không gì thay đổi.

Ngày 2 tháng 2 năm 2020, khi chủ nhân không để ý, chị Huyền chạy thoát khỏi nhà và đến đồn cảnh sát gần đó cầu cứu. Cảnh sát yêu cầu bà chủ ra đồn để điều tra. Bà hứa sẽ mua vé máy bay cho chị Huyền hồi hương trong 2 tuần. Chị Huyền theo bà ta về nhà và biệt tăm từ đó. Khi còn ở đồn cảnh sát, chị Huyền mượn điện thoại gọi về nhà. Đó là lần duy nhất kể từ tháng 6 năm 2019 chị được nói chuyện với chồng con.

Qua nhiều lần yêu cầu công ty Thuận An can thiệp nhưng không đi đến đâu, ngày 26 tháng 2, 2020, anh Điệp gửi thư cầu cứu đến Báo Lao Động. Sau khi báo này chạy tin, công ty Thuận An cho biết chị Huyền sẽ hồi hương nội trong 1, 2 tuần.

Nhiều tuần trôi qua, vẫn không gì thay đổi.

husband and sons cropped
Hình 3 – Anh Điệp và 2 con nhỏ ngày ngày trông ngóng mẹ và vợ

Ngày 6 tháng 8, 2020, anh Điệp cầu cứu Toà Đại Sứ Việt Nam ở Ả Rập Xê Út. Ông Nguyễn Quốc Khánh, Bí Thư Thứ Hai quản lý người lao động ở ngoài nước, bảo anh là phải liên lạc với công ty Thuận An: “Bạn hãy liên hệ với Công ty để biết chi tiết việc này… hãy kiên nhẫn và cùng Công ty Việt Nam phối hợp trên tinh thần trách nhiệm, xây dựng để tìm phương án giải quyết vụ việc căn cứ theo hợp đồng đã ký và các quy định hiện hành.”

Tháng 8 năm 2021, có người biết chuyện thông báo đã báo cho BPSOS về trường hợp này. BPSOS nhanh chóng hoàn tất hồ sơ để chuyển cho cảnh sát Ả Rập giải cứu. Tuy nhiên, cảnh sát cần thông tin chắc chắn về địa điểm của nạn nhân. Đã hơn năm rưỡi gia đình mất liên lạc với vợ, anh Điệp không thể xác định rằng chị Huyền vẫn còn ở với bà chủ cũ.

Ngày 1 tháng 3, chị Huyền đã mượn được điện thoại của người con trai bà chủ. Chị liền nhắn tin về cho chồng và cho biết vẫn còn ở với bà chủ như trước đây.

“Chúng tôi đã lập tức báo cho cảnh sát Ả Rập và họ đã giải cứu thành công,” Ts. Thắng nói. “Chúng tôi tiếp tục phối hợp với cơ quan công lực Ả Rập để đòi tiền lương và tiền bồi thường cho hơn 2 năm mà chị Huyền bị cưỡng bức lao động.” 

Text from Nguyen Quoc Khanh
Hình 4 – Trả lời của Ông Nguyễn Quốc Khánh khi anh Điệp cầu cứu cho vợ

Kế đến, BPSOS sẽ giúp đưa chị Huyền về với chồng con ở Việt Nam và đòi hỏi công ty Thuận An bồi thường thoả đáng cho chị Huyền do đã vi phạm “hợp đồng đã ký và các quy định hiện hành”.

Thuận An DMC cũng là công ty đã đưa chị Đinh Thị Ca sang Ả Rập Xê Út và không can thiệp gì khi chị bị đánh đập tàn nhẫn đến hư một mắt và điếc một tai. Chị H’Thai Ayun cũng là nạn nhân của công ty này và chỉ vì lên tiếng cầu cứu trên Facebook vào tháng 4 năm 2021, Ông Nguyễn Quốc Khánh đã hăm doạ là chị sẽ phải ngồi tù ở Ả Rập Xê Út hoặc ở Việt Nam. Cả 2 trường hợp này đều được các chuyên gia nhân quyền LHQ nêu lên trong giác thư chung gửi chính quyền VIệt Nam ngày 25 tháng 10 năm 2021.

Bản tin ngày 30 tháng 10 năm 2019 của báo Tiền Phong cho biết có 4 người Tây Nguyên ở Kontum cũng bị mất tích sau khi công ty Thuận An DMC đưa họ sang làm ô-sin ở Ả Rập Xê Út.

Hiện nay, chị Huyền vẫn chưa liên lạc được với chồng con vì không có điện thoại. (Mạch Sống)

Tin liên quan: LHQ công bố thư tố giác tình trạng lao động Việt bị buôn bán sang Ả Rập Xê Út
https://machsongmedia.org/vietnam/chong-buon-nguoi/1777-lhq-cong-bo-thu-to-giac-tinh-trang-lao-dong-viet-bi-buon-ban-sang-a-rap-xe-ut.html