Thursday, April 18, 2024

Nhân Quyền

The Vietnamese Newspaper

Vườn Thơ NQ: Tuần lễ 22/07/2023

NGUYÊN KHANG PHỤ TRÁCH

“Vườn Thơ Nhân Quyền là nơi gặp gỡ những rung cảm chân tình của Thơ, là nơi ghi lại những nét đẹp của những Tâm Hồn biết yêu thương tha nhân, cuộc đời và quê hương Việt Nam, là mảnh vườn thơ để các thi nhân gieo trồng, gửi gắm tâm tình của mình qua ý thơ với những áng thơ tuyệt mỹ tới Độc giả bốn phương. Vườn Thơ Nhân Quyền mong được đón nhận những bông hoa hiếm qúy của các thi sĩ khắp nơi…”.
Thơ xin gửi về địa chỉ Email: tkvu42@yahoo.com.au
Mob: 0468 567 836

************************

Di Ngôn

Bài thơ này đăng theo lời cậy đăng

Của Chị Đàm, vợ Thi sĩ Nguyên Tôn

*

Trong cải tạo lao tù không dáng vóc

Không lòng nhân, không lúa thóc no đầy

Áo từng manh, không che kín thân gầy

Đông giá buốt, Xuân không ngày ngơi nghỉ

*

Khi anh chết, em đừng buồn, đừng khóc

Đừng mang anh về táng đất quê anh

Chôn anh cùng bạn chung cảnh tù giam

Để anh trọn tình thương, tình chiến hữu

*

Khi anh chết, em đừng buồn, đừng khóc

Đừng liệm anh màu trắng quy hàng

Chớ vuốt mi anh khép kín màu tang

Để anh thấy hòa quang lòng đất Mẹ

*

Khi anh chết, em đừng buồn, đừng khóc

Dành nước mắt mừng chiến thắng quê hương

Không áo khăn sô, không sắm hoa quàng

Cho sinh diệt hòa chung niềm tin tưởng

*

Khi anh chết, em đừng buồn, đừng khóc

Và xin em đừng trách móc tình anh

Lấy đau thương làm sức mạnh tinh thần

Để tiêu diệt lũ vô thần cộng sản.

Làm tại trại cải tạo CS cổng trời-Hoàng Liên Sơn

Nguyên Tôn

************************

Trăng và Em!

Trăng Thu sáng hay mờ

Vẫn dẫn dụ nguồn mơ

Trăng tròn hay trăng khuyết

Vẫn chứa đựng tình thơ

*

Tình thơ trong hơi thở

Trong ánh mắt em yêu

Trong trái tim đắm đuối

Bờ môi cong đón chờ

*

Yêu em là yêu thơ

Em vào trong giấc mộng

Mộng ý thơ long lanh

Đẹp như ánh trăng thanh

*

Em là trăng là thơ

Là tình anh thổn thức

Yêu em là yêu thơ

Như trọn kiếp mong chờ.

Nguyên Khang

************************

Kiếp Má Hồng!..

 Đời là chốn phong ba giông bão

 Kiếp má hồng trả báo nhân duyên

 Mười hai bến nước thuyền quyên

 Bến nào là chốn cho duyên ghé bờ?

 *

 Cho má phấn gửi bờ vai nhỏ

 Cho phước phần thảm cỏ bình yên

 Tơ tằm một kiếp nhả duyên

 Ước mong cõi mộng hết phiền thế nhân

 *

 Chuyện nhân thế muôn phần ngang trái

 Nghiệp duyên nào ai trả, ai vay?

 Hỡi ôi! Con tạo vần xoay

 Hỏi ai! Ai hiểu lòng ai sóng triều?

 *

 Có phải vậy! Thúy Kiều nghiệp ấy?

 Phận má hồng tróc vẩy trầy da

 Trải qua sóng gió phong ba

 Có yên phước phận hay là trái duyên?

 *

 Nghiệp kiếp ấy hỏi quyền tạo hóa

 Đã sinh ra phận má hồng nhan

 Nỡ sao đầy đọa thế gian

 Khiến phai má phấn, hồng nhan sớm tàn?

 *

 Sao không thuận gió ngàn biển lặng

 Cho thế nhân tận hưởng hương say

 Cho đời đẹp mộng tình ai

 Cho người, người mãi đẹp hoài yêu thương.

 Nguyên Khang

************************

Thuyền Tình

Thuyền tình trôi dạt về đâu

Bông hồng đỏ thắm là màu yêu thương

Yêu nhau rồi lại xa nhau

Bốn mươi năm chẳn, vẫn vương vấn hoài…!

Trịnh Ngọc Thu

(1983-2023)

************************

Nhớ

Nhớ mãi đêm về, trăng đã lên

Nhớ tình xa cách, nhớ thi hiên

Nhớ giòng sông nhỏ, sau nhà mướn

Nhớ lối đi ra mấy bậc thềm

Nhớ đường xuôi ngược xe lam chở

Nhớ ngõ mưa lầy ngập dưới trên

Nhớ nhà máy nước đang tay cuốc

Đào xới đường đi hóa gập ghềnh

Nhớ ngày chen chúc đi mua gạo

Ôm sổ mua hàng, đứng dưới hiên

Nhớ cảnh công an ngăn đường khám

Nhớ lúc con đau túi hết tiền

Nhớ nhiều đống rác cao như núi

Nhớ lính “Đồng Minh” ngủ khó quên

Nhớ lúc xuân sang đầu buổi tết

“Xây nhà” đạn trút mấy “băng” liền

Nhớ chiều đường phố lên gai kẽm

Nhớ lúc kinh hoàng pháo kích đêm

Nhớ chồng che vợ, con ôm bố

Những lúc canh khuya, súng nổ rền

Nhớ cảnh tan hoang đầy nước mắt

Xác phơi nhà đổ đất trơ nền

Việt Nam mờ mịt đầy hơi súng

Tranh nào vẽ được – giấy y nguyên

Trùng dương xa cách muôn ngàn nhớ

Ngắm nước người thêm dạ tủi phiền

Mỗi bước chân đi là mỗi nhớ

Tương nhiều, nhớ lắm biết sao quên.

Trần Trọng Nội

************************

Đi!

Người bỏ đi, còn chi tình nghĩa?

Tình bỏ đi, nghĩa địa hồn hoang

Ta đi vào chốn hoang mang

Tình đi lạc lối buồn tan tác buồn

*

Đi, ai đi! Gió luồn đêm vắng

Đi, còn gì! Nỗi đắng niềm cay

Người đi từ buổi chia tay

Bước đi còn vướng niềm say đắm tình?

*

Đi bước nặng hành trình năm tháng

Người có hay, tình đắng chẳng đi!

Canh khuya mộng mị còn ghi

Đèn đêm hắt bóng tình si trên tường

*

Đi nhẹ bước lá vương thu vắng

Đi trong mơ đêm trắng trăng sao

Đi nghe tiếng nhạc lao xao

Côn trùng rên rỉ xót bào tâm can

*

Đi, bến vắng tiếng than con nước

Nước theo giòng đò ngược, đò xuôi

Người đi bỏ lại riêng tôi

Tình đi, bỏ lại đơn côi tình buồn!

C.M.N

15 July 2019

************************

Thèm ăn trái Xoài

A ha!

Trái xoài hai trái xinh xinh

Rung ring khêu gợi ái tình trong anh

Dù cho xoài vẫn còn xanh

Hay xoài chín mọng đây anh vẫn thèm

Thèm ăn trái chín ngọt êm

Trái xanh chấm muối ớt mềm…cay môi

Bốn mùa xoài vẫn có đôi

Thì anh vẫn ước, em mời xoài…anh!

Hi!Hi!Quái giả

QG

************************

Nợ đời

Đời là thế! Thế đời là vậy
Nợ cuộc đời đầy rẫy đắng cay
Đời người hỏi sống bao ngày?
Thời gian dài ngắn cũng đầy oan khiên

*

Vòng sinh tử triền miên ai biết?
Sống khổ đau lão bệnh đều hay
Liệu ai cầm nắm trong tay?
Tiếng chuông báo tử biết ngày ra đi!

*

Đời là chốn thị phi tranh cướp
Cướp miếng ăn, đoạt tước công danh
Tỵ hiềm tham độc, lưu manh
Giầu sang, phú qúy đua ganh hơn người

*

Đời là vậy! Ai ngoài sóng gió?
Món nợ đời mở ngỏ đón ta
Nợ đời sống chốn ta bà
Khổ đau phải gánh, nợ là phải mang!

*

Trả nợ đời! Đừng màng sóng gió
Mở rộng tâm nở đóa thương yêu
Nợ đời dẫu nợ bao nhiêu!
Đại tình trang trải bấy nhiêu nợ đời.

Điền Ngô Hành Giả

************************