Friday, September 29, 2023

Nhân Quyền

The Vietnamese Newspaper

Vườn Thơ NQ: Tuần lễ 16/09/2023

NGUYÊN KHANG PHỤ TRÁCH

“Vườn Thơ Nhân Quyền là nơi gặp gỡ những rung cảm chân tình của Thơ, là nơi ghi lại những nét đẹp của những Tâm Hồn biết yêu thương tha nhân, cuộc đời và quê hương Việt Nam, là mảnh vườn thơ để các thi nhân gieo trồng, gửi gắm tâm tình của mình qua ý thơ với những áng thơ tuyệt mỹ tới Độc giả bốn phương. Vườn Thơ Nhân Quyền mong được đón nhận những bông hoa hiếm qúy của các thi sĩ khắp nơi…”.
Thơ xin gửi về địa chỉ Email: tkvu42@yahoo.com.au
Mob: 0468 567 836

************************

Vầng Trăng Hồng

Vầng trăng hồng, nhớ đêm mơ

Hai chúng mình, ngồi ngắm trăng rằm

nhìn trăng này, vờn bay ánh đỏ

ngàn ngôi sao, lượn gió trăng ngà

chiều hoàng hôn, nghe lắng tâm hồn

Ấm ôm nhẹ, tình nồng bên em

Ánh trăng hồng-trong sương mờ,

Em thấy đẹp hơn.

*

Buổi sáng nào, cũng đưa em

Trời gió nhẹ-cùng sánh vai mình

Đường phố buồn-hòa nghe tiếng nhạc

Cùng rong chơi, vào quán ven hồ

Ngồi bên em, ta nói tâm tình

Tiếng ân tình, nhẹ gọi yêu thương

Nhắc đôi mình, mối chân tình

Vững mãi bền lâu.

*

Ngày ngày nhớ-mình có nhau

ân tình thêm-mặn mà

Dù ngày tháng-có trôi qua

Ta càng thêm- nụ cười

Ân tình-em mãi-thương người

Bên đời-em giữ-anh ơi

Ta thề-chung sống-suốt đời

bên nhau.

*

Vầng trăng hồng-nhớ đêm mơ

Hai chúng mình-thật ấm chăn nồng

Dù con đường mùa thu lá đổ

Nằm bên em-êm ấm tâm hồn

Nằm bên anh-quên hết nỗi buồn

Tiếng côn trùng-chầm chậm du dương

Dỗ ta vào-trong giấc ngủ,

Ngon giấc bình yên.

Nguyên Khang

************************

Chuốc Rượu Trăng Ngà

Ngó lên dám hỏi chị Hằng Nga

Vui thú gì không giải Ngân Hà?

Riêng tớ nơi đây vui chén rượu

Bên thềm nghe tiếng nhạc đờn ca!

Trên ấy hẳn buồn im lìm quá

Chị có hiểu không nỗi lòng mà?

Ngày xưa Mạc Tử rao trăng bán

Duyên nay thơ chuốc rượu trăng ngà!…

Nguyên Khang

************************

Tự Cảm

Một buổi sáng tràn đầy năng lượng

Một tâm trí tràn đầy sự tích cực

Vượt qua mọi khó khăn

Ở mọi giai đoạn của cuộc đời…!

Trịnh Ngọc Thu

Thứ Năm 14/09/2023

************************

AI ĐỀN – PHẬN LẦM THAN?!

(Thương tiếc vô ngần.

Xin cầu nguyện cho những người

đã trút hơi thở cuối cùng

tại chung cư được vãng sinh

nơi Tây Phương Cực Lạc!)

Tận cùng của đau xót

Thương kiếp người dở dang

Hôm qua còn sum họp

Nay hóa đốm tro tàn.

Đây nụ cười ròn rã

Của những em bé thơ

Kia lo toan tất tả

Giữa bon chen xô bồ.

Tiễn con lên thành phố

Ăn học để thành tài

Nơi quê nhà khó – khổ

Mong con rạng tương lai.

Mà trời ơi ! Đau thế!

Chỉ một đêm kinh hoàng

Bao phận người dâu bể

Bỗng theo làn sương tan?!

Hỏi ai còn – ai mất?

Ai uất nghẹn thương đau

Giữa dòng đời tất bật

Ai còn gọi tên nhau…?

Hỏi ai gây tội lỗi ?

Để biển lửa bao trùm

Giờ trắng – đen chìm nổi

Ai đền- phận lầm than ?!

Đồng Ánh Liễu

************************

ĐÀO HOA

Hưởng Số Đào Hoa Sẽ Được Gì ?

Đa Tình Lãng Mạn Chuốc Hài Bi

Ong Thèm Bỡn Cợt Nơi Huyền Bí

Bướm Thử Tòm Tem Chỗ Diệu Kì

Lỡ Hẹn Đôi Lần Đâu Nản Chí

Tương Phùng Mấy Bữa Lại Hoài Nghi

Tàn Xuân Chợt Nghĩ Đời Hoang Phí

Vãn Cảnh Đeo Hoài Tiếng Thị Phi!

Trần Mạnh Đan

************************

Sang Xuân

Thưởng xuân ấm áp vườn nhà

Đào-Mai khoe sắc, bướm hoa thuận tình

Gió xuân lay giọt bình minh

Nắng xuyên kẽ lá bóng hình lung linh

*

Ấm trà thơm ngát hương tình

Con chim se sẻ một mình nhẩn nhơ

Cảnh xuân ta thấy bơ vơ

Nhớ quê hương, nhớ bến bờ nôn nao

*

Quê người thanh tịnh biết bao

Cảnh đời sao vẫn xôn xao tâm hồn

Hương xuân càng khiến bồn chồn

Chốn quê hương ấy có còn giữ ta?

*

Khi nào ta lại là ta?

Vui xuân trong cảnh thuận hòa hương xưa.

C.M.N

07 Sep 2014

************************

THIÊN THU LẦM LỠ

Thản thốt ngồi nghe khúc nhạc tình

Như say như đốt mảnh hồn trinh

Như ngàn vọng tưởng ngày xưa ấy

Đọng giữa hồn ta bất thình lình.

Mộc Lan

************************

TÌNH NHỚ…

Nhớ mong ai như đêm mờ nhớ nắng

Dạ cồn cào vương sầu lặng cô đơn

Tiếng đồng hồ tích tắc nổ từng cơn

Càng thấm thía … một tủi hờn vô vọng

*

Thời gian ơi ! hãy im lìm lắng đọng

Vui tìm về ảo mộng chốn xa xăm

Dấu vết xưa bỗng bặt tín hồi âm

Hồn giận dỗi những thăng trầm tiếc nuối

*

Người đã xa tim rã rời mê muội

Nẻo luân thường nơi nguồn cội khổ đau

Thú yêu thương mơn trớn đến dạt dào

Rồi tắt lịm trong nghen ngào oán hận

*

Thoáng đã qua bao năm tình lận đận

Nuốt nỗi niềm ngụp lặn giữa đời hoang

Vệt ái ân đâu đó chửa phai tàn

Lời hụt hẫng lại sỗ sàng chẳng ngại

*

Trăng vẫn khuyết … môi cong vành tê tái

Đẫm lệ buồn nuôi vụn dại quẩn vây

Có thức đêm mới biết chắc đêm dài

Trông trời sáng … chờ miệt mài … bất tận …

(Tâm sự của người Bạn)

SL

13/09/14

************************